Hôn nhân, cuộc hi sinh đắt giá nhất đời tôi

Hôn nhân, cuộc hi sinh đắt giá nhất đời tôi

Phái đẹp, một nữa của thế giới, người đẹp nhất đời tôi,… đó là những danh từ, cụm từ mà nam giới thường dùng để nói về người phụ nữ, người vợ, mẹ mà đời mình. Nghe thật ý nghĩa nhưng với tôi sao thật xa xỉ, xa vời và nghẹn đến thế.

Nói thế về mình có vẻ nặng lời quá nhưng là thật các chị ạ! Tôi, cô gái ngoài 30 nhưng chẳng có tí hãnh diện nào với thân phận người phụ nữ, người đàn bà mà bao người vẫn hay tự hào về mình. Tôi, người đàn bà không có nhan sắc nổi trội, công việc vất vả nhưng kiếm được khá tiền. Thời gian đi làm tôi quen một anh cũng là người ở tỉnh lên, cũng như trước đến nay mình không toan tính gì lo anh ấy ăn học. Chị mình hay khuyên can như vậy là dại dột và làm hư đàn ông đấy. Có lẽ vì yêu nhiều và nghĩ về tương lai tốt đẹp nên cô gái ấy chẳng màng.

Hôn nhân cần xây dựng từ 2 người và đàn ông người thợ chính chứ không phải bạn.

Thời gian cứ thế trôi qua rồi anh tốt nghiệp ra trường nhưng không tiến triển mấy chỉ làm công nhân ở xí nghiệp, cũng chẳng sao mình không quan trọng lắm. Rồi tính đến chuyện cưới xin 2 đứa dọn về ở chung, lúc ấy mình cũng 30 chứ không trẻ trung gì. Anh trai tráng có chút vẻ ngoài nhìn trông bảnh bao nên mình cũng khá tự ti trong ngày ra mắt. Thấy bao cô bạn lấy chồng mình phát thèm, sao mà hào nhoáng thế, nói vậy thôi chứ mình cũng không đòi hỏi chi mấy điều đó chỉ là cần một sự tôn trọng của nhà trai với người con gái.

Ngày gia đình lên gặp nhà mình bàn chuyện, mình sắp xếp mọi thứ ổn thỏa chẳng cần điều gì to tát, chỉ cần một đám cưới cho tình yêu có cái kết tươi đẹp. Thật nực cười, mình không thể tin được chuyện này lại xảy ra, cả tiền măm quả trầu cau bánh trái gì đấy anh ấy cũng đề nghị mình đưa lại phụ ba mẹ, sao có chuyện ấy nhỉ? Rồi ngày cưới diễn ra sau bao buồn phiền. Những tưởng sẽ dừng lại thì mình nhận thêm sự bất ngờ to lớn, ngày đầu tiên ở nhà chồng mình được nhận cái giơ tay đòi tát của chồng. Lý do là sao ư? Mình khóc vì tuổi thân trước sự thực dụng, bủng xỉn của mẹ chồng than thở đủ đường về chi phí ngày cưới các kiểu, vàng vòng không bao nhiêu nhưng mình cũng được phát lệnh ngầm trả lại.

Hãy học cách đón nhận sự chăm sóc từ người bạn đồng hành của mình.

Dù sao cũng không chung sống với nhau nên mình chẳng để tâm. Người con gái nay đã thành người phụ nữ trưởng thành với một tấm chồng hết mực yêu thương. Vậy mà sự bất công không buông tha cho mình, liên tục chịu sự lạnh nhạt từ chồng, gồng gánh gia đình mình khá mệt mỏi mà vẫn cố gượng. Hầu như mọi sự hi sinh không được đền đáp thì phải mà ngược lại là coi thường, rẻ khinh từ kẻ phản bội. Mình từng nói chuyện với cô gái là nạn nhân của cứu lừa ngoạn mục mang tên “anh li dị vợ rồi” của tên chồng bội bạc, cô gái là người biết điều và thơ dại chủ động rời bỏ cuộc tình giả dối. Tức giận vì bị phanh phui, anh về đánh đập tôi, có những khi là cái tát nhá lửa, khi lại đẩy thẳng xuống nền gạch. Trong lúc tuyệt vọng, tôi tự hỏi rốt cuộc thì mình được gì từ cuộc hôn nhân này?

Phụ nữ cần nhất là xinh đẹp và tự chủ, hãy yêu thương chính bản thân mình.

Tôi giận mình sau lại rời bỏ hắn quá trễ, một người phụ nữ có giáo dục có công việc sao lại phải đeo bám một kẻ như hắn, một tên bám váy và thô bạo với phụ nữ. Hầu như những thứ thuộc về hắn kể cả nhẫn do mình mua tôi đều vứt sạch. Tôi ghét bỏ bản thân vì tự gạt chính mình trong thời gian yêu hắn để đi đến một đám cưới chỉ bản thân mình mong ước. không hoa, không quà, không lãng mạng ngọt ngào nhưng lại yêu bất chấp, mình có nên đỗ lỗi cho cái duyên cái nợ trớ trêu hay chính do bản thân ngu ngốc. Mình buông lơi bản thân chỉ để chưng diện cho chồng, sao lại ngu đến vậy, khi trở thành bà thím xuề xòa thì lại bị chính cái mình chăm chút bỏ rơi.

Từ đó, hội chị em bắt đầu cải cách bản thân mình từ tư tưởng đến vẻ ngoài. Mình bắt đầu hành trình học làm người phụ nữ đẹp, thông minh và bản lĩnh trước tình cảm đàn ông. Nhìn lại bạn bè xung quanh ai cũng đi làm, học tập và không quên chăm sóc bản thân, họ đi thẩm mỹ làm đẹp, ăn diện thư giản các thứ nhưng vẫn được được người yêu, chồng chăm lo hết lòng hơn là mình, cả năm chẳng mua nổi dăm ba bộ đồ.

Hãy cùng chia sẻ câu chuyện của mình nhé!

 

 


Đăng ký tư vấn miễn phí