“Trong thời gian yêu nhau chỉ đơn giản là những buổi café lúc anh rảnh rỗi, không biết đó là tình cảm thật hay chính mình là thú giải khoay lúc trống trãi của anh, tôi nghĩ vậy”
Tuổi xuân là những ngày mọng mơ, mơ về mọi thứ nhất là tình yêu, một thứ tình cảm chứa đựng nhiều cung bậc cảm xúc vui, buồn, giận hờn và cả nước mắt.
Thời sinh viên của tôi mở ra bằng một màu hồng và khép lại bằng những ngày chỉ toàn là một màu u ám. Tôi cùng cô bạn học cấp 3 thi vào một trường, ở cùng một phòng, đi cùng một xe. Hoạt động ở trường diễn ra sôi nổi, bạn bè cũng là động lực để đến trường. Ngày ấy ngây ngô mê đắm những câu chuyện tình yêu của bạn bè, nuôi trong mình niềm mong ước về một tình yêu THẬT ĐẸP đánh dấu tuổi xuân. Và rồi đến năm 3 đại học tôi quen một anh dạy đàn cho tôi và con bạn ở phòng bên cạnh. Bắt đầu bằng những buổi café dạy đàn của thầy và trò và những lời đường mật. Chóng vánh gọi nhau tiếng ông xã bà xã yêu thương mà chưa hiểu hết ý nghĩa danh từ ấy. Đứa bạn thân nói rằng tôi bị mê hoặc bởi vẻ ngoài con nhà có điều kiện, học cũng giỏi, có đủ nghề tay trái của anh, và tôi nghĩ đúng thật, tính tôi vốn vậy.


Mọi chuyện xảy ra bình thường đến một ngày cô gái xinh xắn nọ nhắn tin cho tôi hỏi “chị là bạn gái anh ấy hả” làm tôi đứng đơ người như bị ai xịt keo. Lấy hết bình tĩnh nói chuyện dò hỏi với cô ấy tôi nhận lại hàng tá thông tin và hình ảnh chụp màn hình điện thoại cuộc tán gẫu giữa 2 người. “anh chưa quen ai hơn 1 năm nay” là câu nói khẳng định anh lừa dối mà tôi đọc được. Đau lòng hơn hết là tôi thương cho cô gái ấy, trẻ hơn tôi và cũng khờ dại hơn. Con bé nói em biết lâu rồi nhưng yêu ảnh quá em định làm như không biết gì rồi nghĩ đến chị em mới nói ra, biết nói ra là sẽ mất anh. Cay đắng, tôi chạy xe lang thang quanh phố phường, khóc như một con điên và một cú té khiến tôi đau cả về mặt thể xác lẫn tâm hồn giúp tôi đưa ra quyết định sáng suốt CHIA TAY ANH.

Đã từng nghĩ đến ngày dắt tay nhau vào lễ đường nhưng đúng là mọi chuyện không thể tính trước được.

Nỗi đau rồi sẽ qua mau thôi, tôi quyết tâm có công việc tốt, yêu thương bản thân nhiều hơn để hắn phải hối hận và điều đó đã xảy ra. Chỉ thương cho thân phận phụ nữ luôn thiệt thòi.Trong thời gian yêu nhau chỉ đơn giản là những buổi café lúc anh rảnh rỗi, không biết đó là tình cảm thật hay chính mình là thú giải khoay lúc trống trãi của anh, tôi nghĩ vậy. Khi ra trường tôi không xin được việc, sống thiếu trước hụt sau bằng đồng lương đi làm thêm, cũng chẳng tâm trí gì trau truốt bản thân. Thật ra yêu một anh chàng hào nhoáng không sai, cái sai của tôi là luôn bỏ qua mọi vấn đề soi xét tình cảm anh ấy dành cho mình vì cái vẻ bề ngoài ấy, bằng những thứ hào nhoáng ấy.

Cảm ơn bạn đã quan tâm câu chuyện của tôi, hãy chia sẻ câu chuyện của mình nhé!